TỦ SÁCH · TOÀN VĂN
Tín – Nguyện – Hạnh Trong Pháp Môn Niệm Phật – Toàn Bộ
Lưu ý: Bản sách biên soạn; phân biệt phần kinh trích dẫn với phần giảng giải và ứng dụng.
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
1
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
TÍN - NGUYỆN - HẠNH
TRONG PHÁP MÔN NIỆM
PHẬT
Từ niềm tin chân chánh đến nguyện lực và đời sống thực hành
❦
Biên soạn và giảng giải
Thích Nữ Diệu An
Bản biên tập sạch dùng cho đọc, in và Thư viện Phật pháp
2
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
LỜI NGỎ
Cuốn sách này được biên tập từ bản thảo giảng về Tín -
Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật. Mục đích của bản
biên tập là giữ phần cốt lõi, loại lời dẫn và ý trùng, sắp xếp lại
thành một mạch học và thực hành dễ đọc, dễ tra cứu.
Ba chữ Tín - Nguyện - Hạnh không được trình bày như ba
khẩu hiệu. Tín cần đi cùng hiểu biết; Nguyện phải trở thành
hướng sống; Hạnh phải đi vào lời nói, hành vi và phản ứng
hằng ngày. Bản thảo gốc cũng nhấn mạnh rằng ba phần phải
đi cùng nhau.
Khi trích lời kinh, sách phân biệt rõ “Lời kinh”, “Ý kinh” và
“Giảng giải”. Những câu diễn nghĩa thực hành không được đặt
ngang hàng với nguyên văn kinh.
❦
LỜI KINH NỀN TẢNG
“Chí tâm tin ưa, muốn sanh về cõi Ta, cho đến mười
niệm…”
Nguồn: Kinh Vô Lượng Thọ, Đại nguyện thứ 18. Câu Việt được giữ theo
bản thảo người dùng cung cấp; phần sau của lời nguyện không chép ở
đây vì cuốn sách chỉ dùng đoạn trực tiếp làm nền cho Tín - Nguyện -
Hạnh.
Ý kinh liên hệ: Kinh A Di Đà dạy người nghe danh hiệu Đức Phật A Di
Đà giữ sự nhớ niệm từ một ngày đến bảy ngày với tâm chuyên nhất và
phát nguyện sinh về cõi Cực Lạc.
3
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
MỤC LỤC
Bấm vào tên phần hoặc bài để chuyển đến nội dung. Cuối mỗi phần có
nút “Về mục lục”.
● PHẦN I - NỀN TẢNG TÍN, NGUYỆN, HẠNH
– Bài 1. Chữ Tín
– Bài 2. Tín Pháp
– Bài 3. Tín Nhân Quả
– Bài 4. Tín Chính Mình
– Bài 5. Chữ Nguyện
– Bài 6. Nguyện Sanh Tịnh Độ
– Bài 7. Nguyện Không Chỉ Chờ Lúc Chết
– Bài 8. Nguyện Là Đặt Hướng Cho Cuộc Đời
– Bài 9. Chữ Hạnh
– Bài 10. Hạnh Trước Hết Là Niệm Phật
– Bài 11. Hạnh Còn Là Sửa Mình
– Bài 12. Một Câu Phật Hiệu Có Thể Trở Thành Một Pháp
Thực Hành
– Bài 13. Tín – Nguyện – Hạnh Nương Nhau
– Bài 14. Tín Sinh Nguyện – Nguyện Dẫn Hạnh – Hạnh Làm
Tín Sâu Hơn
● PHẦN II - TÍN SÂU VÀ CÁI NHÌN ĐÚNG
– Bài 15. Tín Sâu Nhất Không Phải Là Nói “Tôi Tin”
– Bài 16. Nguyện Sâu Nhất Không Phải Là Đọc Lời Phát
Nguyện
– Bài 17. Hạnh Sâu Nhất Là Câu Phật Hiệu Đi Vào Tập Khí
4
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
– Bài 18. Tín – Nguyện – Hạnh Và Giờ Phút Lâm Chung
– Bài 19. Công Thức Rất Dễ Nhớ
– Bài 20. Một Công Thức Thực Hành Hằng Ngày
– Bài 21. Tín Có Ba Tầng
– Bài 22. Tín Không Được Biến Thành Mê Tín
– Bài 23. Tín Phật Mà Phải Tin Nhân Quả
– Bài 24. Tín Phật Mà Không Tin Khả Năng Chuyển Hóa Của
Tâm Thì Chưa Trọn
● PHẦN III - NGUYỆN THÀNH HƯỚNG SỐNG
– Bài 25. Nguyện Có Ba Tầng
– Bài 26. Nguyện Mạnh Thì Biết Bỏ Bớt
– Bài 27. Nguyện Không Phải Chán Đời
● PHẦN IV - HẠNH ĐI VÀO ĐỜI SỐNG
– Bài 28. Hạnh Cũng Có Ba Tầng
– Bài 29. Đừng Đợi Tâm Thanh Tịnh Rồi Mới Niệm
– Bài 30. Hạnh Không Phải Chỉ Là Số Lượng
– Bài 31. Niệm Phật Mà Vẫn Giận Thì Sao?
– Bài 32. Niệm Phật Và Giữ Giới
– Bài 33. Niệm Phật Và Khẩu Nghiệp
– Bài 34. Niệm Phật Và Oán Hận
– Bài 35. Tín – Nguyện – Hạnh Trong Một Tình Huống Thật
– Bài 36. Một Phút Làm Được Cả Ba
– Bài 37. Người Tu Không Nên Đem Tín – Nguyện – Hạnh Đi
Đo Người Khác
● PHẦN V - DẤU HIỆU CÔNG PHU ĐANG CHÍN
– Bài 38. Dấu Hiệu Tín Đang Sâu
5
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
– Bài 39. Dấu Hiệu Nguyện Đang Vững
– Bài 40. Dấu Hiệu Hạnh Đang Có Lực
– Bài 41. Tín Sâu Thì Không Hoảng
– Bài 42. Nguyện Sâu Thì Không Chạy Theo Mọi Thứ
– Bài 43. Hạnh Sâu Thì Tu Trong Mọi Việc
– Bài 44. Ba Câu Hỏi Soi Tâm Mỗi Tối
– Bài 45. Đừng Biến Niệm Phật Thành Áp Lực
– Bài 46. Câu Phật Hiệu Và Hơi Thở
– Bài 47. Câu Phật Hiệu Và Tâm Từ
– Bài 48. Tín – Nguyện – Hạnh Và Cái Chết
● PHẦN VI - CÔNG THỨC, KỆ VÀ LỜI GHI NHỚ
– Bài 49. Điều Đáng Sợ Không Phải Là Chết
– Bài 50. Công Thức Tín – Nguyện – Hạnh Sâu Hơn
– Bài 51. Một Bài Kệ Dễ Nhớ
– Bài 52. Bài Kệ Thứ Hai
– Bài 53. Bài Kệ Thứ Ba
– Bài 54. Câu Kết Để Giảng Trên Quán Chiếu Và Chia Sẻ
6
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
PHẦN I - NỀN TẢNG TÍN, NGUYỆN, HẠNH
Ba phần đầu đặt nền: tin đúng, chọn hướng đúng và biến sự
tu thành hành động.
Bài 1. CHỮ TÍN
Tín là gì?
Tín trước hết là tin sâu.
Nhưng người học Phật không phải nghe ai nói gì cũng tin.
Chữ Tín trong đạo Phật phải đi cùng sự hiểu biết và thực
hành.
Người niệm Phật trước hết tin rằng
• Đức Phật là bậc giác ngộ.
• Lời Phật chỉ cho chúng ta con đường thoát khổ.
• Tham, sân, si có thể được chuyển hóa.
• Một con người đang đầy phiền não vẫn có khả năng tu tập
và chuyển đổi tâm mình.
Nếu không có niềm tin này, chúng ta tu một lúc gặp khó khăn
sẽ bỏ.
Tín thứ nhất: Tin Phật
Tin Phật không chỉ là tin có một Đức Phật A Di Đà ở phương
Tây.
Sâu hơn nữa là
• Tin vào trí giác ngộ.
7
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
• Tin vào lòng từ bi.
• Tin rằng con đường Phật chỉ dạy có thể đưa con người ra
khỏi khổ đau.
Khi miệng mình niệm
Nam-mô A Di Đà Phật,
tâm mình phải nhớ
Đây là danh hiệu của một Đức Phật.
Mình đang hướng tâm về giác ngộ.
Chứ không phải đọc một âm thanh để đổi lấy may mắn.
↩ Về mục lục
Bài 2. TÍN PHÁP
Tín thứ hai là tin Pháp.
Tin rằng nhân quả không sai.
Tin rằng tâm có thể huân tập.
Ngày nào mình nuôi sân hận, sân hận mạnh lên.
Ngày nào mình tập từ bi, từ bi mạnh lên.
Ngày nào mình để tâm chạy theo vọng tưởng, vọng tưởng
mạnh lên.
Ngày nào mình đem tâm trở lại câu Phật hiệu, khả năng trở
về của tâm mạnh lên.
Cho nên niệm Phật không phải phép màu từ bên ngoài.
Niệm Phật cũng là một quá trình huân lại cái tâm.
8
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Trước kia tâm quen
• nghĩ người này,
• giận người kia,
• lo chuyện nọ,
• tham chuyện khác.
Bây giờ tập
vọng tưởng vừa khởi,
Sân vừa khởi,
Lo vừa khởi,
Sợ vừa khởi,
Từng chút một, chúng ta tạo cho tâm một con đường trở về.
↩ Về mục lục
Bài 3. TÍN NHÂN QUẢ
Người niệm Phật mà không tin nhân quả thì rất dễ hiểu sai
pháp môn.
Không thể nghĩ
“Tôi niệm Phật rồi, tôi muốn làm gì cũng được.”
Không phải như vậy.
Nếu còn gieo nhân làm đau người khác thì nhân ấy vẫn là
nhân.
Nếu còn nói dối thì vẫn là nghiệp nói dối.
Nếu còn tham lam thì vẫn đang nuôi tham.
9
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Nếu còn sân hận thì vẫn đang nuôi sân.
Niệm Phật không phải để xóa trách nhiệm của mình.
Niệm Phật là để đủ tỉnh táo mà ngừng tạo thêm nghiệp xấu.
Đó mới là cái hay.
↩ Về mục lục
Bài 4. TÍN CHÍNH MÌNH
Đây là một chữ Tín rất sâu.
Nhiều người tin Phật nhưng lại không tin mình có thể tu.
Họ nói
“Con nghiệp nặng lắm.”
“Con sân quá.”
“Con không tu nổi.”
“Con không có căn.”
Nhưng nếu mình đã tin lời Phật thì phải tin thêm một điều
Tâm có thể được huấn luyện.
Hôm nay chưa thanh tịnh không có nghĩa ngày mai không thể
thanh tịnh hơn.
Hôm nay còn sân không có nghĩa cả đời phải sân.
Hôm nay câu Phật hiệu còn loạn, cũng không có nghĩa mãi
mãi sẽ loạn.
10
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Điều cần thiết là
đừng bỏ cuộc.
↩ Về mục lục
Bài 5. CHỮ NGUYỆN
Nếu Tín là
Tôi tin con đường này,
thì Nguyện là
Tôi quyết định đi con đường này.
Đây là chỗ rất quan trọng.
Biết đường mà không muốn đi thì vẫn đứng tại chỗ.
Cho nên có Tín mà không có Nguyện thì niềm tin chưa tạo ra
hướng đi.
↩ Về mục lục
Bài 6. NGUYỆN SANH TỊNH ĐỘ
Trong Kinh A Di Đà, sau khi mô tả quốc độ Cực Lạc và Đức
Phật A Di Đà, Đức Phật nhiều lần khuyên người nghe nên phát
nguyện sanh về quốc độ ấy. Đây là một trục chính của bản
kinh. (BDK America)
Nhưng chúng ta phải hiểu chữ Nguyện cho đúng.
Nguyện sanh Tịnh độ không phải
“Cuộc đời này khổ quá, tôi chạy trốn.”
11
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Mà là
Tôi nhận ra luân hồi đầy bất ổn.
Tôi muốn nương một môi trường thuận lợi để tiếp tục tu học
cho đến giác ngộ.
Đó là một chí hướng tu hành.
↩ Về mục lục
Bài 7. NGUYỆN KHÔNG CHỈ CHỜ LÚC CHẾT
Có người nói
“Để già rồi niệm.”
Nhưng mình biết mình sống đến già không?
Không ai biết.
Vì vậy phát nguyện không phải là chuyện để dành cho phút
lâm chung.
Ngay hôm nay
• Con nguyện sống thiện hơn.
• Con nguyện bớt sân hơn.
• Con nguyện không tạo thêm oán.
• Con nguyện nhớ Phật.
• Con nguyện lúc cuối đời tâm không hoảng loạn.
• Con nguyện hướng về giác ngộ.
Đó đã là Nguyện.
↩ Về mục lục
12
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Bài 8. NGUYỆN LÀ ĐẶT HƯỚNG CHO CUỘC ĐỜI
Quý vị thử nghĩ
Một chiếc thuyền có máy rất mạnh nhưng không có tay lái thì
sao?
Có thể chạy rất nhanh,
nhưng không biết chạy đi đâu.
Hạnh giống như động cơ.
Nguyện giống như tay lái.
Tu rất nhiều mà không biết mình tu để làm gì thì dễ lạc.
Nguyện cho chúng ta một phương hướng
• Tôi tu không phải để hơn người.
• Không phải để người ta khen tôi tu giỏi.
• Không phải để cầu vài lợi ích nhỏ trước mắt.
Mà
• Tôi tu để giảm tham sân si.
• Tôi tu để thoát khổ.
• Tôi tu để giác ngộ.
• Tôi tu để có khả năng làm lợi ích cho chúng sanh.
Nguyện như vậy thì đường tu rộng ra rất nhiều.
↩ Về mục lục
13
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Bài 9. CHỮ HẠNH
Hạnh là làm.
Có Tín.
Có Nguyện.
Nhưng không Hành,
thì giống như
Tin thuốc tốt.
Muốn khỏi bệnh.
Nhưng không uống thuốc.
Không thể khỏi.
Cho nên chữ Hạnh biến Tín và Nguyện thành đời sống thật.
↩ Về mục lục
Bài 10. HẠNH TRƯỚC HẾT LÀ NIỆM PHẬT
Trong Kinh A Di Đà, người nghe danh hiệu Đức Phật A Di Đà
được dạy giữ danh hiệu trong tâm từ một ngày cho đến bảy
ngày với tâm tập trung, không tán loạn. Đây là nền kinh điển
rất quan trọng của thực hành niệm Phật. (BDK America)
Nhưng niệm như thế nào?
Không phải môi
A Di Đà Phật, A Di Đà Phật…
mà đầu đang nghĩ
ai ghét mình,
14
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
ai nói mình,
ai nợ mình,
ai hơn mình.
Đó mới chỉ là miệng niệm.
Công phu bắt đầu sâu hơn khi
• Miệng niệm Phật.
• Tai nghe Phật.
• Tâm nhớ Phật.
• Ý hướng về Phật.
Một câu Phật hiệu làm tâm trở về.
Đó mới là dụng công.
↩ Về mục lục
Bài 11. HẠNH CÒN LÀ SỬA MÌNH
Đây là chỗ tôi rất muốn quý vị nhớ.
Nếu ngày nào cũng niệm Phật mười ngàn câu,
nhưng
vẫn thích nói lỗi người,
vẫn hơn thua,
vẫn oán hận,
vẫn lừa dối,
vẫn làm người khác đau,
15
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
thì chúng ta cần tự hỏi
Câu Phật hiệu đã đi vào tâm mình chưa?
Niệm Đức Phật từ bi,
mà mình ngày càng dữ,
thì có gì chưa đúng.
Niệm Đức Phật thanh tịnh,
mà tâm mình ngày càng đầy thị phi,
thì phải xem lại.
Niệm Đức Phật giác ngộ,
mà mình ngày càng cố chấp,
thì cần xem lại cách tu.
Cho nên
Hạnh không chỉ là số câu Phật hiệu.
Hạnh còn là
• sửa lời nói,
• sửa hành vi,
• sửa thái độ,
• sửa tập khí,
• sửa tâm.
↩ Về mục lục
16
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Bài 12. MỘT CÂU PHẬT HIỆU CÓ THỂ TRỞ THÀNH MỘT
PHÁP THỰC HÀNH
Ví dụ có người nói xấu mình.
Phản ứng cũ
“Người đó sao dám nói tôi?”
Rồi mình gọi người này,
kể người kia,
đăng lên mạng,
phân bua,
tức tối ba ngày.
Đó là đường cũ.
Bây giờ tu
Vừa nghe người nói xấu,
tâm nóng lên.
Nhận ra
Sân đang sinh.
Thở.
Không trả lời ngay.
Xem lại mình có gì sai không.
Có thì sửa.
Không có thì thôi.
17
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Đó là
Hạnh.
Lúc này câu Phật hiệu đã bước ra khỏi bàn Phật và đi thẳng
vào cuộc đời.
↩ Về mục lục
Bài 13. TÍN – NGUYỆN – HẠNH NƯƠNG NHAU
Bây giờ quý vị nhìn thật kỹ
Có Tín mà không Nguyện
Biết pháp môn tốt,
nhưng không thật sự muốn đi.
→ Không có hướng.
Có Nguyện mà không Hạnh
Nói
“Con nguyện vãng sinh.”
nhưng cả ngày không tu.
→ Nguyện trở thành lời nói.
Có Hạnh mà thiếu Tín
Ngày ngày niệm nhưng trong lòng luôn nghi
“Không biết có ích gì không.”
→ Khó bền lâu.
Có Hạnh mà thiếu Nguyện
18
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Tu rất siêng nhưng không biết mình hướng đến điều gì.
→ Dễ tản lực.
Vì vậy ba phần giống như ba chân của một chiếc kiềng.
Thiếu một chân, kiềng không vững.
↩ Về mục lục
Bài 14. TÍN SINH NGUYỆN – NGUYỆN DẪN HẠNH – HẠNH
LÀM TÍN SÂU HƠN
Đây mới là vòng rất đẹp.
Ban đầu
Tôi nghe Pháp → sinh Tín.
Có Tín
Tôi muốn đi → sinh Nguyện.
Có Nguyện
Tôi bắt đầu niệm Phật và sửa mình → sinh Hạnh.
Thực hành một thời gian
Tôi thấy mình bớt nóng.
Bớt lo.
Bớt chạy theo vọng tưởng.
Bớt hơn thua.
Tôi tự thấy Pháp có tác dụng.
19
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Thế là
Tín lại sâu hơn.
Tín sâu hơn,
Nguyện mạnh hơn.
Nguyện mạnh hơn,
Hạnh bền hơn.
Đó là một vòng tu tập đi lên
TÍN → NGUYỆN → HẠNH → TRẢI NGHIỆM → TÍN SÂU HƠN →
NGUYỆN VỮNG HƠN → HẠNH KIÊN CỐ HƠN.
↩ Về mục lục
20
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
PHẦN II - TÍN SÂU VÀ CÁI NHÌN ĐÚNG
Tín càng sâu càng ít mê tín, càng tôn trọng nhân quả và khả
năng chuyển hóa của tâm.
Bài 15. TÍN SÂU NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ NÓI “TÔI TIN”
Tín sâu nhất là gì?
Là lúc gặp chuyện,
mình vẫn sống theo Pháp.
Bình thường ai cũng nói
“Con tin nhân quả.”
Nhưng khi có lợi trước mắt,
mình có dám bỏ cái lợi bất thiện không?
Đó mới biết có tin nhân quả hay không.
Ai cũng nói
“Con tin Phật.”
Nhưng khi bị xúc phạm,
mình có nhớ lời Phật để dừng sân không?
Đó mới biết Tín sâu hay cạn.
Cho nên
Tín được thử bằng nghịch cảnh.
↩ Về mục lục
21
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Bài 16. NGUYỆN SÂU NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ ĐỌC LỜI PHÁT
NGUYỆN
Một người có thể đọc
“Con nguyện vãng sanh Tây phương Cực Lạc…”
mỗi ngày.
Nhưng nếu cả ngày tâm chỉ muốn
danh,
lợi,
hơn,
thua,
đúng,
sai,
thì Nguyện chưa thật mạnh.
Nguyện mạnh là
đời sống bắt đầu xoay theo điều mình nguyện.
Muốn thanh tịnh,
thì bớt thị phi.
Muốn từ bi,
thì bớt làm đau người.
Muốn về với Phật,
thì từng ngày phải bớt đi theo tham sân si.
22
↩ Về mục lục
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Bài 17. HẠNH SÂU NHẤT LÀ CÂU PHẬT HIỆU ĐI VÀO TẬP KHÍ
Đây là chỗ công phu thật sự.
Người làm mình vừa ý
niệm Phật dễ.
Ngồi trước bàn Phật
niệm Phật dễ.
Không ai đụng tới
niệm Phật dễ.
Nhưng một người vừa chạm đúng cái ngã của mình,
mà mình còn nhớ
A Di Đà Phật, đừng sân.
Đó là công phu.
Người ta nói mình oan,
mà còn nhớ
A Di Đà Phật, giữ khẩu nghiệp.
Đó là công phu.
Một món lợi lớn trước mắt,
biết không đúng,
23
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
mà nhớ
A Di Đà Phật, không lấy.
Đó là công phu.
↩ Về mục lục
Bài 18. TÍN – NGUYỆN – HẠNH VÀ GIỜ PHÚT LÂM CHUNG
Tại sao Tịnh độ đặc biệt coi trọng ba phần này?
Bởi đến lúc cuối đời,
thân yếu,
hơi thở yếu,
ý thức có thể rối.
Những gì cả đời mình huân tập sẽ rất quan trọng.
Nếu cả đời
thấy chuyện → nhớ sân,
thấy người → nhớ oán,
thấy tiền → nhớ tham,
thì lúc yếu nhất rất khó tự nhiên đổi thành nhớ Phật.
Cho nên niệm Phật hôm nay chính là chuẩn bị cho tâm ngày
mai.
Không phải chờ hấp hối mới tập.
↩ Về mục lục
24
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Bài 19. CÔNG THỨC RẤT DỄ NHỚ
Quý vị có thể nhớ chỉ ba câu
TÍN — TÔI TIN ĐƯỜNG PHẬT CHỈ.
NGUYỆN — TÔI QUYẾT TÂM ĐI.
HẠNH — TÔI BƯỚC MỖI NGÀY.
Hoặc sâu thêm một chút
TÍN → KHÔNG NGHI CON ĐƯỜNG.
NGUYỆN → KHÔNG ĐỔI HƯỚNG.
HẠNH → KHÔNG NGỪNG BƯỚC.
↩ Về mục lục
Bài 20. MỘT CÔNG THỨC THỰC HÀNH HẰNG NGÀY
Buổi sáng
Tín:
Con nhớ Phật, tin nhân quả, tin mình có thể sửa tâm.
Nguyện:
Hôm nay con nguyện không cố ý làm ai đau và nguyện giữ
tâm nhớ Phật.
Hạnh:
Con niệm Phật, giữ giới, làm việc thiện và quan sát thân khẩu
ý.
Trong ngày
Tham khởi → A Di Đà Phật → buông.
25
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Sân khởi → A Di Đà Phật → dừng.
Lo khởi → A Di Đà Phật → trở về.
Muốn nói lời làm đau người → A Di Đà Phật → im một chút.
Gặp điều thiện → làm ngay.
Tối đến
Tự hỏi ba câu
Hôm nay Tín của mình có lung lay không?
Nguyện của mình có quên không?
Hạnh của mình đã làm được điều gì?
Ngày mai lại tiếp tục.
Tóm lại
Tôi xin gom cả bài hôm nay vào một câu rất đơn giản
• Tín là tin cho đúng.
• Nguyện là hướng cho đúng.
• Hạnh là sống cho đúng.
Và ba chữ ấy cuối cùng đều phải quay về một chỗ
chuyển cái tâm này.
Nếu niệm Phật nhiều năm mà tâm ngày càng mềm,
biết thương hơn,
biết nhịn hơn,
biết buông hơn,
26
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
ít tham hơn,
ít sân hơn,
ít chấp hơn,
thì câu Phật hiệu đang dần đi vào tâm.
Còn nếu miệng niệm Phật mà mỗi năm cái tôi lớn thêm,
thì đừng vội trách pháp môn.
Hãy quay lại xem cách mình đang hành trì.
• Tín để không lạc đường.
• Nguyện để không đổi hướng.
• Hạnh để thật sự bước đi.
Và
• Một câu A Di Đà Phật,
• không chỉ để Phật nghe.
• Mà trước hết để chính tâm mình tỉnh lại.
Đó là chỗ tôi thấy ba chữ TÍN – NGUYỆN – HẠNH trở nên sống
động nhất.
Ba kinh nền tảng thường được gọi là Ba kinh Tịnh Độ là Kinh
Vô Lượng Thọ, Kinh Quán Vô Lượng Thọ và Kinh A Di Đà; bản
dịch BDK tập hợp cả ba trong một ấn bản. Trong Kinh A Di Đà,
phần hành trì nói rõ đến nghe danh hiệu Đức Phật A Di Đà và
duy trì sự nhớ niệm từ một đến bảy ngày với tâm chuyên
nhất, nên khi giảng Hạnh, mình có nền kinh rất chắc để
không biến “Tín–Nguyện–Hạnh” thành ba khẩu hiệu chung
chung.
27
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Ở phần trước, chúng ta đã nói
• Tín là tin cho đúng.
• Nguyện là hướng cho đúng.
• Hạnh là sống và thực hành cho đúng.
Nhưng nếu chỉ dừng ở đó thì vẫn còn là phần ngoài.
Bây giờ chúng ta đi sâu hơn
• Tín phải sâu đến mức nào?
• Nguyện phải thật đến mức nào?
• Hạnh phải bền đến mức nào?
Và quan trọng nhất
Làm sao biết mình thật sự có Tín – Nguyện – Hạnh, chứ không
chỉ đang nói về Tín – Nguyện – Hạnh?
↩ Về mục lục
Bài 21. TÍN CÓ BA TẦNG
Không phải ai nói “tôi tin Phật” cũng có cùng một mức Tín.
Có thể tạm chia thành ba tầng.
Tầng thứ nhất: Tin bằng tai
Nghe người khác nói
“Niệm Phật tốt lắm.”
Mình thấy hay.
Mình tin.
28
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Nhưng niềm tin này còn yếu.
Hôm nay nghe người này nói thì tin.
Mai nghe người khác nói ngược lại thì nghi.
Đó là Tín do nghe.
Tín này cần thiết, nhưng chưa đủ.
Tầng thứ hai: Tin bằng hiểu
Mình bắt đầu học kinh.
Hiểu rằng
Đức Phật không dạy mê tín.
Đức Phật dạy nhân quả.
Đức Phật dạy chuyển tâm.
Đức Phật dạy giảm tham, sân, si.
Mình hiểu
Niệm Phật là đưa tâm về một đối tượng thanh tịnh.
Niệm Phật là nhớ phẩm đức Phật.
Niệm Phật là huân tập lại dòng tâm.
Lúc này
Tín có nền của hiểu biết.
Nó vững hơn rất nhiều.
Tầng thứ ba: Tin bằng trải nghiệm
Đây là tầng sâu nhất.
29
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Ví dụ trước đây
người ta nói mình một câu,
mình giận ba ngày.
Sau một thời gian tập niệm Phật,
người ta nói mình,
mình nhận ra sân sớm hơn.
Mình dừng lại.
Một tiếng sau tâm yên.
Lúc đó mình không cần ai thuyết phục nữa.
Vì mình đã thấy pháp có tác dụng trên chính tâm mình.
Đó là
Tín do thực chứng từng phần.
Chưa phải giác ngộ.
Nhưng đã có kinh nghiệm chuyển hóa thật.
↩ Về mục lục
Bài 22. TÍN KHÔNG ĐƯỢC BIẾN THÀNH MÊ TÍN
Đây là điều rất quan trọng.
Tin Phật không có nghĩa
chuyện gì cũng xin Phật làm thay.
Không phải
không chịu học mà xin Phật cho thi đậu.
30
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Không chịu làm việc mà xin Phật cho giàu.
Không giữ gìn sức khỏe mà xin Phật chữa hết.
Không sửa tính mà xin Phật làm gia đình yên.
Như vậy là hiểu sai.
Phật chỉ đường.
Mình phải đi.
Phật dạy nhân quả.
Mình phải gieo nhân.
Phật dạy tu tâm.
Mình phải sửa tâm.
Cho nên
Tín đúng làm con người có trách nhiệm hơn.
Mê tín làm con người lệ thuộc hơn.
Đây là hai chuyện khác nhau.
↩ Về mục lục
Bài 23. TÍN PHẬT MÀ PHẢI TIN NHÂN QUẢ
Nếu thật sự tin Phật,
thì không thể bỏ nhân quả.
Niệm một vạn câu Phật hiệu,
nhưng vẫn cố ý lừa người,
31
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
thì không thể nói
“Tôi niệm Phật rồi nên không sao.”
Không có chuyện đó.
Niệm Phật chân thật phải làm cho mình
sợ tạo nhân xấu hơn,
thương người hơn,
thận trọng lời nói hơn,
biết dừng lại trước điều bất thiện hơn.
Nếu niệm Phật càng nhiều mà càng dễ làm người đau,
thì phải xem lại.
↩ Về mục lục
Bài 24. TÍN PHẬT MÀ KHÔNG TIN KHẢ NĂNG CHUYỂN HÓA
CỦA TÂM THÌ CHƯA TRỌN
Có người nói
“Con tin Phật, nhưng con tính nóng từ nhỏ rồi, sửa
không được.”
Câu này có mâu thuẫn.
Vì cả con đường tu tập đều dựa trên một sự thật
tâm có thể được huấn luyện.
Nếu tâm không thể đổi,
thì tu để làm gì?
32
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Cho nên
đừng lấy tính cách làm số phận.
Đừng nói
“Tôi vốn như vậy.”
Người tu phải tập nói
“Hiện giờ tôi còn như vậy, nhưng tôi đang sửa.”
Chỉ khác một chữ,
mà cả con đường mở ra.
↩ Về mục lục
33
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
PHẦN III - NGUYỆN THÀNH HƯỚNG SỐNG
Nguyện không chỉ là lời đọc; nguyện mạnh làm đời sống biết
chọn lọc và biết bỏ bớt.
Bài 25. NGUYỆN CÓ BA TẦNG
Nguyện cũng không phải chỉ đọc một bài phát nguyện.
Tầng thứ nhất: Mong muốn
“Con muốn vãng sinh.”
Đó mới là muốn.
Muốn rất tốt.
Nhưng chưa chắc là Nguyện sâu.
Tầng thứ hai: Quyết định
“Con chọn con đường này.”
Lúc này Nguyện mạnh hơn.
Có bao nhiêu pháp môn mình đều kính trọng,
nhưng mình biết
pháp mình đang hành trì chính là niệm Phật.
Mình không chạy hết chỗ này sang chỗ khác.
Đó là có hướng.
Tầng thứ ba: Đời sống xoay theo Nguyện
Đây mới là Nguyện thật.
34
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Ví dụ
Mình nói muốn tâm thanh tịnh.
Vậy mình tự giảm những nơi làm tâm quá loạn.
Mình muốn giảm thị phi.
Vậy mình không chủ động đi nghe chuyện người.
Mình muốn lúc lâm chung nhớ Phật.
Vậy ngay bây giờ mỗi ngày mình tập nhớ Phật.
Mình muốn vãng sinh.
Vậy mình bắt đầu sống một đời xứng với chí hướng ấy.
Đó là Nguyện đã đi từ miệng vào đời sống.
↩ Về mục lục
Bài 26. NGUYỆN MẠNH THÌ BIẾT BỎ BỚT
Muốn đi về một hướng,
phải bỏ bớt những hướng khác.
Một người nói
“Con muốn tâm thanh tịnh.”
Nhưng cả ngày lại tự tìm chuyện thị phi để nghe.
Không hợp.
Nói
“Con muốn hết sân.”
35
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Nhưng ngày nào cũng nhớ lại chuyện người khác làm mình
đau.
Không hợp.
Nói
“Con muốn niệm Phật nhất tâm.”
Nhưng cả ngày để tâm phân tán không giới hạn.
Không hợp.
Cho nên
Nguyện càng rõ, đời sống càng biết chọn lọc.
↩ Về mục lục
Bài 27. NGUYỆN KHÔNG PHẢI CHÁN ĐỜI
Có một chỗ rất dễ hiểu sai.
Phát nguyện cầu sanh Tịnh độ không phải
“Tôi ghét cuộc đời này.”
Không phải
“Tôi không muốn sống nữa.”
Không phải
“Đời khổ quá, cho tôi chết sớm.”
Không phải.
Người tu chân chánh vẫn sống hết trách nhiệm hiện tại.
Vẫn chăm sóc người cần mình.
36
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Vẫn làm việc thiện.
Vẫn giữ thân này.
Vẫn tu.
Nhưng hiểu
mọi thứ ở đây đều vô thường.
Cho nên không lấy thế gian làm chỗ bám víu cuối cùng.
Đó là trí tuệ,
không phải bi quan.
↩ Về mục lục
37
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
PHẦN IV - HẠNH ĐI VÀO ĐỜI SỐNG
Câu Phật hiệu đi từ miệng vào tâm, rồi từ tâm đi vào cách ứng
xử.
Bài 28. HẠNH CŨNG CÓ BA TẦNG
Tầng thứ nhất: Miệng niệm
Nam-mô A Di Đà Phật.
Đây là bước rất quý.
Đừng xem thường.
Bởi miệng có một đối tượng thiện,
đã tốt hơn nói thị phi.
Tầng thứ hai: Tâm nhớ
Miệng niệm,
tai nghe,
tâm biết mình đang niệm.
Vọng tưởng chạy,
biết.
Rồi đưa về.
Không bực vì vọng tưởng.
Chỉ đưa về.
Lại chạy.
Lại đưa về.
38
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Đó là đang luyện tâm.
Tầng thứ ba: Phật hiệu đi vào phản ứng sống
Đây là tầng rất quan trọng.
Sân vừa khởi
Phật hiệu xuất hiện.
Tham vừa khởi
Phật hiệu xuất hiện.
Sợ vừa khởi
Phật hiệu xuất hiện.
Muốn nói lời ác
Phật hiệu xuất hiện.
Muốn làm điều sai
Phật hiệu xuất hiện.
Lúc đó,
câu Phật hiệu trở thành cái chuông tỉnh thức trong nội tâm.
↩ Về mục lục
Bài 29. ĐỪNG ĐỢI TÂM THANH TỊNH RỒI MỚI NIỆM
Có người nói
“Con vọng tưởng nhiều quá, chắc con niệm không
được.”
39
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Sai ở chỗ này.
Chính vì vọng tưởng nhiều mới cần niệm.
Giống như
nhà bụi mới cần quét.
Nếu sạch rồi thì quét làm gì?
Tâm loạn,
biết loạn.
Rồi niệm.
Đừng ghét cái tâm loạn.
Đừng đánh nhau với vọng tưởng.
Chỉ cần
biết – rồi quay về.
Một lần quay về là một lần tập.
Một trăm lần vọng tưởng,
một trăm lần quay về,
thì hôm đó mình đã tập một trăm lần.
Đừng nghĩ là thất bại.
↩ Về mục lục
Bài 30. HẠNH KHÔNG PHẢI CHỈ LÀ SỐ LƯỢNG
Số lượng có giá trị.
Có thời khóa rất tốt.
40
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Nhưng đừng để con số biến thành cái ngã.
Hôm nay niệm mười ngàn câu,
rồi nghĩ
“Tôi tu hơn người kia.”
Thế thì trong mười ngàn câu ấy lại mọc ra một cái ngã lớn.
Cho nên
số câu là phương tiện.
chuyển tâm mới là mục đích.
Mỗi người có thể có thời khóa khác nhau.
Nhưng nên tự hỏi thêm
Hôm nay tôi bớt sân chưa?
Bớt nói lỗi người chưa?
Bớt chấp chưa?
Bớt tham chưa?
Nếu có,
đó là công phu đang có quả.
↩ Về mục lục
Bài 31. NIỆM PHẬT MÀ VẪN GIẬN THÌ SAO?
Không có gì lạ.
Người đang tu không phải lập tức hết phiền não.
41
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Quan trọng là
trước đây giận mà không biết.
bây giờ giận và biết.
Trước đây giận ba ngày.
Bây giờ giận ba tiếng.
Sau này ba mươi phút.
Rồi năm phút.
Rồi vừa khởi đã thấy.
Đó là tiến bộ.
Tu không phải biến mình thành thánh trong một đêm.
Tu là
thấy sớm hơn, dừng sớm hơn, buông sớm hơn.
↩ Về mục lục
Bài 32. NIỆM PHẬT VÀ GIỮ GIỚI
Nếu muốn Hạnh vững,
giữ giới rất quan trọng.
Bởi một bên mình muốn tâm thanh tịnh,
một bên lại liên tục tạo những việc làm tâm bất an,
thì rất khó.
Giữ giới giống như
chặn bớt những nguồn làm tâm đục.
42
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Niệm Phật giống như
đưa tâm về đối tượng thanh tịnh.
Hai bên hỗ trợ nhau.
↩ Về mục lục
Bài 33. NIỆM PHẬT VÀ KHẨU NGHIỆP
Khẩu nghiệp là chỗ rất dễ tu,
mà cũng rất dễ mất công phu.
Một ngày mình có thể niệm hàng ngàn câu.
Nhưng chỉ một lúc nóng,
mình nói mười câu làm người đau.
Sau đó tâm mình loạn.
Cho nên người niệm Phật nên đặc biệt tập
trước khi nói lời nặng, niệm một câu Phật hiệu.
Nếu vẫn muốn nói,
niệm thêm một câu.
Cho tâm chậm lại.
Rất nhiều nghiệp có thể dừng ngay ở đó.
↩ Về mục lục
Bài 34. NIỆM PHẬT VÀ OÁN HẬN
Có người niệm Phật nhiều năm nhưng vẫn mang một mối oán
rất sâu.
43
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Mỗi lần nhớ người kia,
tâm lập tức nóng.
Đây là chỗ phải đem Phật hiệu vào.
Không cần giả vờ
“Con hết giận rồi.”
Nếu chưa hết thì nhận
“Trong con còn sân.”
Rồi niệm Phật.
Không nuôi thêm câu chuyện.
Không tưởng tượng trả đũa.
Không kể lại hàng chục lần.
Mỗi lần tâm quay về người kia,
mình lại đưa về Phật.
Làm lâu ngày,
đường mòn sân hận yếu dần.
Đó là Hạnh.
↩ Về mục lục
Bài 35. TÍN – NGUYỆN – HẠNH TRONG MỘT TÌNH HUỐNG
THẬT
Ví dụ
Có người xúc phạm mình.
44
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Tín
Mình nhớ
nhân quả có thật.
Sân sẽ làm khổ chính mình.
Lời Phật dạy về nhẫn và giữ tâm là có ích.
Nguyện
Mình tự nhắc
“Con nguyện không tạo thêm oán.”
Hạnh
Mình im một chút.
Niệm
Không trả lời ngay.
Quan sát tâm.
Nếu cần nói thì nói sau khi tâm dịu.
Đây là ba chữ Tín – Nguyện – Hạnh sống động ngay trong một
phút.
↩ Về mục lục
Bài 36. MỘT PHÚT LÀM ĐƯỢC CẢ BA
Nhiều người nghĩ Tín – Nguyện – Hạnh rất lớn lao.
Thật ra trong một phút cũng đủ.
Có cơn sân.
45
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Mình tin rằng
sân là bất thiện.
Đó là Tín.
Mình quyết
không nuôi cơn sân này.
Đó là Nguyện.
Mình niệm Phật và không nói lời ác.
Đó là Hạnh.
Một phút ấy,
ba tư lương đều có mặt.
↩ Về mục lục
Bài 37. NGƯỜI TU KHÔNG NÊN ĐEM TÍN – NGUYỆN – HẠNH
ĐI ĐO NGƯỜI KHÁC
Đây là điều rất cần tránh.
Đừng nhìn người khác rồi nói
“Người đó không đủ tín.”
“Người kia không đủ nguyện.”
“Người này niệm vậy không được vãng sinh.”
Mình không biết tâm người ta.
Pháp dùng để soi mình,
không phải để kết án người khác.
46
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Hôm nay chỉ nên hỏi
• Tín của tôi thế nào?
• Nguyện của tôi thế nào?
• Hạnh của tôi thế nào?
Đó mới là tu.
↩ Về mục lục
47
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
PHẦN V - DẤU HIỆU CÔNG PHU ĐANG CHÍN
Không đo công phu bằng lời nói; nhìn vào sự bớt hoảng, bớt
sân, bớt chạy theo và biết trở về.
Bài 38. DẤU HIỆU TÍN ĐANG SÂU
Không phải nói “con tin” nhiều hơn.
Mà là
gặp nghịch cảnh ít hoảng hơn.
Gặp chuyện khó vẫn nhớ nhân quả.
Gặp lời chê không bỏ đường tu.
Gặp chuyện không vừa ý không trách Phật.
Đó là dấu hiệu Tín bắt đầu sâu.
↩ Về mục lục
Bài 39. DẤU HIỆU NGUYỆN ĐANG VỮNG
Đời sống bắt đầu có ưu tiên.
Biết cái gì nên giữ.
Biết cái gì nên bỏ.
Biết mình đang đi đâu.
Không vì chút lợi nhỏ mà đổi hướng.
Không vì một lời khen chê mà bỏ công phu.
Đó là Nguyện đang vững.
↩ Về mục lục
48
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Bài 40. DẤU HIỆU HẠNH ĐANG CÓ LỰC
Không phải chỉ thời khóa dài.
Mà là
Phật hiệu tự xuất hiện lúc tâm sắp loạn.
Biết dừng lời.
Biết nhịn.
Biết quay lại.
Biết xin lỗi.
Biết buông.
Biết làm thiện.
Đó là Hạnh đang có lực.
↩ Về mục lục
Bài 41. TÍN SÂU THÌ KHÔNG HOẢNG
Tín sâu không làm mình chủ quan.
Nhưng giúp mình bớt hoảng.
Khi bệnh
vẫn chữa.
Khi có việc
vẫn giải quyết.
Nhưng trong tâm nhớ
mọi pháp hữu vi đều vô thường.
49
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Mình làm phần của mình.
Không để tâm chạy đến tận cùng sợ hãi.
Trở về hơi thở.
Trở về hiện tại.
Trở về việc cần làm.
↩ Về mục lục
Bài 42. NGUYỆN SÂU THÌ KHÔNG CHẠY THEO MỌI THỨ
Nếu mình biết cuối cùng muốn gì,
nhiều chuyện tự nhiên nhỏ lại.
Một lời hơn thua nhỏ lại.
Một chút danh nhỏ lại.
Một chút lợi nhỏ lại.
Một lần được khen nhỏ lại.
Một lần bị chê cũng nhỏ lại.
Bởi mình có một hướng lớn hơn.
Đó là sức của Nguyện.
↩ Về mục lục
Bài 43. HẠNH SÂU THÌ TU TRONG MỌI VIỆC
Không cần đợi ngồi trước bàn Phật mới tu.
50
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Rửa chén
Đi bộ
Chờ xe
Mệt
Lo
Sắp nổi nóng
Nhưng nhớ
không phải niệm để trốn việc.
Mà niệm để làm việc với một cái tâm bớt loạn.
↩ Về mục lục
Bài 44. BA CÂU HỎI SOI TÂM MỖI TỐI
Trước khi ngủ,
chỉ cần hỏi
Một
Hôm nay có lúc nào tôi mất Tín vì nghịch cảnh không?
Hai
Hôm nay tôi có quên Nguyện của mình không?
Ba
Hôm nay câu Phật hiệu đã giúp tôi dừng được một việc bất
thiện nào chưa?
51
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Nếu có,
hãy vui.
Nếu chưa,
đừng tự trách.
Ngày mai làm lại.
↩ Về mục lục
Bài 45. ĐỪNG BIẾN NIỆM PHẬT THÀNH ÁP LỰC
Tu là để bớt khổ,
không phải tạo thêm một cái roi đánh mình.
Lỡ hôm nay thời khóa ít hơn,
đừng tuyệt vọng.
Lỡ tâm loạn,
đừng chán.
Lỡ nổi sân,
thấy rồi sửa.
Quan trọng nhất là
không bỏ đường.
Người đi chậm nhưng cứ đi,
còn hơn người chạy rất nhanh rồi dừng.
↩ Về mục lục
52
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Bài 46. CÂU PHẬT HIỆU VÀ HƠI THỞ
Khi tâm quá loạn,
có thể làm đơn giản
Hít vào nhẹ nhàng
A Di
Thở ra
Đà Phật
Hoặc mỗi hơi thở niệm trọn
Không ép thở.
Không căng người.
Chỉ dùng hơi thở như một cái neo để giúp tâm trở về câu Phật
hiệu.
↩ Về mục lục
Bài 47. CÂU PHẬT HIỆU VÀ TÂM TỪ
Niệm Phật không nên làm mình khép lại.
Có thể niệm
rồi khởi một ý
“Nguyện cho người này bớt khổ.”
Kể cả người mình khó chịu.
Không cần ép mình thương ngay.
53
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Chỉ cần bớt muốn họ khổ.
Đó đã là một bước rất lớn.
↩ Về mục lục
Bài 48. TÍN – NGUYỆN – HẠNH VÀ CÁI CHẾT
Người tu không cần né chữ chết.
Bởi biết chết,
mình mới biết quý thời gian.
Ngày cuối cùng sẽ đến.
Không ai biết lúc nào.
Cho nên mỗi câu Phật hiệu hôm nay như một lần tập đường
về.
Khi khỏe tập.
Khi vui tập.
Khi bình thường tập.
Đến lúc yếu,
tâm mới có đường quen để đi.
↩ Về mục lục
54
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
PHẦN VI - CÔNG THỨC, KỆ VÀ LỜI GHI NHỚ
Những công thức ngắn dùng để ôn tập và đem pháp vào ngày
sống.
Bài 49. ĐIỀU ĐÁNG SỢ KHÔNG PHẢI LÀ CHẾT
Điều đáng sợ hơn là
sống cả đời mà không biết mình sống để làm gì.
Cả đời chạy theo hơn thua.
Đến cuối cùng,
nhìn lại chỉ còn
một thân già,
một đống chuyện,
một cái tâm chưa học buông.
Cho nên niệm Phật nhắc mình
đừng để đến ngày cuối mới bắt đầu quay về.
↩ Về mục lục
Bài 50. CÔNG THỨC TÍN – NGUYỆN – HẠNH SÂU HƠN
Hãy nhớ sáu chữ
TIN SÂU – NGUYỆN THẬT – HÀNH BỀN.
Tin sâu
Không vì một nghịch cảnh mà mất niềm tin nơi Chánh pháp.
Nguyện thật
55
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Không chỉ đọc lời phát nguyện, mà để đời sống đi theo hướng
ấy.
Hành bền
Không cần lúc nào cũng thật nhiều, nhưng không bỏ.
Rồi thêm ba câu
• Tâm loạn — vẫn niệm.
• Gặp nghịch — vẫn giữ.
• Đường dài — vẫn đi.
↩ Về mục lục
Bài 51. MỘT BÀI KỆ DỄ NHỚ
• Tin Phật, tin Pháp, tin đường tu,
• Phát nguyện từ nay chẳng chạy mù.
• Một tiếng Di Đà tâm trở lại,
• Ngày ngày sửa lấy chính tâm ngu.
Đây là bài kệ diễn nghĩa thực hành, không phải nguyên văn
kinh.
↩ Về mục lục
Bài 52. BÀI KỆ THỨ HAI
• Tín chẳng nằm nơi nói thật nhiều,
• Nguyện không chỉ đọc mỗi sớm chiều.
• Hạnh là gặp cảnh tâm vừa động,
• Một tiếng Di Đà biết chuyển theo.
56
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Đây là kệ diễn nghĩa.
↩ Về mục lục
Bài 53. BÀI KỆ THỨ BA
• Miệng niệm Di Đà, ý nhớ Phật,
• Tâm soi tham giận mỗi khi sinh.
• Nguyện đời hướng thẳng đường thanh tịnh,
• Một bước hôm nay, một bước mình.
Đây là kệ diễn nghĩa thực hành.
↩ Về mục lục
Bài 54. CÂU KẾT ĐỂ GIẢNG TRÊN QUÁN CHIẾU VÀ CHIA SẺ
Nếu phải nói Tín – Nguyện – Hạnh chỉ trong một phút,
tôi sẽ nói thế này
Tín là khi gặp chuyện vẫn nhớ lời Phật.
Nguyện là khi có nhiều đường vẫn biết mình chọn đường nào.
Hạnh là ngay lúc tham sân si vừa khởi, mình biết đem Phật
pháp vào để chuyển nó.
Cho nên
• Tín không chỉ ở đầu.
• Nguyện không chỉ ở miệng.
• Hạnh không chỉ ở chuỗi hạt.
Tín phải xuống tới tâm.
57
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
Nguyện phải xuống tới đời sống.
Hạnh phải đi vào từng phản ứng.
Đến lúc ấy,
một câu
Nam-mô A Di Đà Phật
không còn chỉ là âm thanh nữa.
Nó trở thành
• một chỗ quay về,
• một lời nhắc tỉnh thức,
• một phương hướng sống,
• và một con đường tu.
↩ Về mục lục
58
Tín - Nguyện - Hạnh trong pháp môn Niệm Phật
LỜI KẾT
Tín là tin cho đúng. Nguyện là hướng cho đúng. Hạnh là sống
cho đúng.
Tín để không lạc đường. Nguyện để không đổi hướng. Hạnh
để thật sự bước đi.
Một câu “Nam-mô A Di Đà Phật” không chỉ là âm thanh; khi đi
vào công phu, nó trở thành chỗ quay về, lời nhắc tỉnh thức,
phương hướng sống và con đường tu.
❦
NGUỒN KINH VÀ TÀI LIỆU ĐỐI CHIẾU
Kinh Vô Lượng Thọ - The Larger Sutra on Amitāyus, Taishō
360; nền kinh cho 48 đại nguyện và các đoạn liên quan đến
tín, nguyện, niệm Phật.
Kinh A Di Đà - The Smaller Sutra on Amitāyus, Taishō 366;
nền kinh cho việc nghe danh hiệu, nhớ niệm và phát nguyện
sinh về Cực Lạc.
The Three Pure Land Sutras, BDK English Tripiṭaka, bản dịch
Hisao Inagaki; dùng để đối chiếu tên kinh và cấu trúc nguồn.
Bản thảo “TÍN - HẠNH - NGUYỆN” và phần liên quan trong
bản thảo “TÍN - HẠNH - NGUYỆN - 48 ĐẠI NGUYỆN” do người
dùng cung cấp.
59